Category Archives: Tạp ghi

Những ngày xưa thân ái.

Tái ngộ

Thầy Sơn đã dạy xong Khoá LT THPT QG năm 2015. Bắt đầu từ ngày mai, thầy sẽ online trở lại để cùng trao đổi với các bạn về mọi thứ.

Xem phim “Giết con chim nhại”

Nếu không thể xem cuốn truyện “Giết con chim nhại”, các bạn nên dành 120 phút xem cuốn phim này.  Cuốn phim đứng thứ 34 trong Danh sách 100 phim hay nhất của Viện phim Mỹ.

Xem phim tại đây

Tóm tắt cuốn truyện có thể xem ở
http://vi.wikipedia.org/wiki/Giết_con_chim_nhại
để xem xong có thể sẽ hiểu thêm  tác phẩm.

Tiếp tục đọc

Sắp đến tết rồi

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=SHBGYyQnRdU&rel=0]
Hình ảnh

花開富貴 Hoa khai phú quí

IMG_20150211_075702
cận cảnh

Hình ảnh

Em ơi mùa xuân đến rồi đó

IMG_20150210_204436

Tất cả mọi thứ trên blog này đều được viết từ chiếc desktop trong ảnh, phía dưới hai bình hoa.

 

Mùa xuân lại trở về trên đỉnh núi
Con ngựa già buồn bã đứng ăn năn 
Cỏ non chưa lên đã vội già cằn
Em đã lớn nhưng mà em chưa biết 
Màu áo vải thô cách xa biền biệt
Mai mốt anh về bạc trắng áo xưa 

 

 

 

 

Đoạn trường vô thanh-Phạm Thiên Thư

Lời dẫn của  Phùng Hoài Ngọc

Xem qua tiểu sử sơ lược và sự nghiệp thi ca Phạm Thiên Thư ở đây:

http://vi.wikipedia.org/wiki/Phạm_Thiên_Thư

Tiếp tục đọc

Thông báo nghỉ

Thầy Sơn sẽ đi dạy máy tính cầm tay  cho các tỉnh Cà Mau, Bạc Liêu, An Giang và Vũng Tàu. Do đó sẽ không viết bài gì mới cho đến 15 tháng 9. Các câu hỏi khẩn, nếu ở nơi dạy có y5 thầy sẽ cố gắng trả lời.

Hẹn gặp lại vào trung tuần tháng 9.

Nguyễn Thái Sơn

 

 

Hình ảnh

Kỷ niệm 3 năm trước làm blog cũng vào mùa thu.

chimse


Ta về đây như chim sẻ nhỏ

quá cô đơn đập cánh bay buồn
Em làm nghiêm như bông mắc cỡ
Ta vô tình lạc gió viễn phương
35

Nói thêm về việc cài đặt phần mềm giả lập CASIO FX 570VN Plus

Vừa qua Thầy Sơn tham gia giảng dạy cho BITEX về việc sử dụng máy tính cầm tay (MTCT) CASIO FX 570VN Plus cho giáo viên THCS và THPT ở hầu hết các tỉnh. Đa số người học đều thích phần mềm giả lập của máy tính này.

Riêng về phần mềm giả lập, tôi có viết một bài về việc cài đặt phần mềm. Phần mềm do CASIO cung cấp, phương pháp cài đặt là thay đổi địa chỉ card mạng. Việc thay đổi địa chỉ này không làm ảnh hưởng gì đến hoạt động của card mạng. Nguyên nhân là vì CASIO giới thiệu và vận hành thử cho BITEX thấy bản Sample trên máy tính để bàn của anh Trần Thế Vinh, trưởng phòng đầu tư giáo dục của BITEX. Do đó phải đổi địa chỉ card mạng cho giống địa chỉ card mạng của máy tính nói trên. Việc thay đổi địa chỉ card mạng khá là khó khăn, nhất là đối với các bạn không rành về phần cứng máy tính và cấu hình MS Windows. Hiện nay BITEX đang thương lượng với CASIO về việc sở hữu hợp pháp phần mềm này.

Trong khí chờ đợi hai bên đạt thoả thuận, một bạn đọc của blog đã hack vào phần mềm và giả thiệu bản hack được này.

do đó các bạn nào yêu thích phần mềm mà chưa nhận được bản chính thức của CASIO (tới thời điểm này chưa có) hoặc bản Sample do CASIO giới thiệu cho BITEX, có thể dùng bản đang lưu hành.

1. Cài đặt. Giải nén file rar vào một thư mục, chạy file vcredist_x8.exe để cài đặt thư viên bổ sung, sau đó chạy file Casiofx570vnplus.exe sẽ hiển thị máy tính giả lập.

2. Zoom màn hình. Nếu bạn cần phải hướng dẫn lại cho người khác trên một khán phòng rộng, các bạn phải bật cửa số và zoom cửa sổ này lên lớn nhất có thể. Để con trỏ chuột vào bất cứ đâu trên máy tính giả lập, nhấp nút phải và chọn cửa sổ bật, khi màn màn hình cửa sổ bật đã mở, chọn Zoom lên x6.

3. Sử dụng keylog. Bạn download font ES03.ttf, copy font vào thư mục fonts của Windows. Khi đó, mỗi lần bạn thực hiện trên máy tính, toàn bộ quá trình bấm phím sẽ ghi lại trên keylog, mở màn hình keylog lên các bạn sẽ thấy nội dung của nó. Copy và dán vào Word nếu bạn thấy cần thiết.

4. Quay phim màn hình. Dùng một chương trình quay phim màn hình, ví dụ Camtasia ghi lại quá trình thực hiện, ví dụ để xem thử các bạn download file pdf sau về máy và chạy bằng Acrobat Reader:
tm.pdf

Gọi em – Nguyên Sa

tặng Nguyễn Công Tâm.

Nguyễn Công Tâm học cùng với tôi ở Khoa Toán ĐHSP TP HCM cuối những năm 1970. Ngoài việc học giỏi Toán anh còn yêu thích thơ ca và giỏi làm thơ. Hồi đó tôi làm lớp trưởng, Đặng Thị Dung làm lớp phó. Trong lớp còn có Trần Đức Huyên và nhiều người bạn học giỏi khác, nhưng rồi các bạn sẽ thấy bài này chỉ nói về mấy người kể trên.

Tôi khá là nhỏ tuổi so với ba người bạn đồng học của mình: Đặng Thị Dung, Nguyễn Công Tâm và Trần Đức Huyên. Vì vậy tuy bằng vai phải lứa trong lớp học, tôi vẫn cảm giác như mình là lứa đàn em của họ. Vào giờ ra chơi, chúng tôi tụm năm tụm ba nói chuyện. Đặng Thị Dung bỗng đi ngang vội qua chúng tôi, tà áo trắng phất phơ làm rụng tim những chàng trai đang đứng tán gẫu. Hình như giữa những người trong số chúng tôi đã xảy ra chuyện gì đó, nên đột nhiên Nguyễn Công Tâm thốt lên  rằng:

– Từ nay ta đã có người…

Cũng khó mà biết chuyện gì đã xảy ra trong chúng tôi. Nhưng tôi thấy Nguyễn Công Tâm bỗng thay đổi nhiều. Anh có  vẻ yêu đời hơn, hay hát hơn và lại còn làm thơ nữa. Trần Đức Huyên gặp tôi chỉ nói toàn chuyện học hành, còn Nguyễn Công Tâm gặp tôi nói toàn chuyện tình cảm. Anh hỏi thăm gia đình tôi, hỏi bệnh tình của ba tôi và như một người anh (Tâm lớn hơn tôi 3 tuổi), Tâm cho tôi nhiều lời khuyên về việc học hành, về việc chuẩn bị cho tương lai và về mọi thứ để có một tương lai vững bền.

Có một lần do cao hứng thế nào đó mà anh đọc bài thơ dưới đây của Nguyên Sa. Trước đây tôi không biết bài thơ này, nhưng tôi yêu thích âm điệu và giai điệu của bài thơ. Khi nghe anh đọc, tôi cảm giác như  anh đang yêu và chắc cũng được yêu.

Một buổi sáng tỉnh dậy không thấy em tôi chạy ra cửa sổ gọi tên em rất to. Những tiếng kêu thất thanh vang trên hè phố. Tôi nghĩ thầm: nếu còn làm vua ở một triều đình thịnh trị thời xưa tôi sẽ không ngại ngần mặc mũ áo cân đai đứng giữa cửa thành bắc loa mời em về làm hoàng hậu.

Tôi bảo rằng: em phải về ngay. Nếu em là gió tôi sẽ làm trăng. Em là trăng tôi sẽ là mây. Nếu em là mây, tôi sẽ làm gió thổi. Còn nếu em là chân trời xa tôi sẽ làm cánh chim bằng rong ruổi. Em là mặt trời thì ở trên đường xích đạo tôi sẽ muôn đời làm một kiếp hướng dương.

Tôi bảo rằng : em phải về ngay. Nếu e ngại tâm hồn còn bé dại, tôi sẽ hoá thân làm một cậu bé học trò không bao giờ thuộc bài vì mải mê đọc tên người yêu từ sáng đến chiều, từ đêm đến sáng.

Thiên hạ sẽ thái bình. Ðời sẽ trải chiếu hoa cho trăm vạn hùng binh ngồi đánh cờ chiếu tướng. Ðời sẽ thiết lập những kỳ thi có đủ phép tắc trường quy. Tôi được tước phong chủ tịch hội đồng kiêm giám khảo và bao nhiêu người ứng thí đều trúng tuyển hạng ưu.

Tôi không còn nằm mơ ngồi câu cá bên bờ sông Ngân nước trong vời vợi suốt cả tháng bảy trời mưa và linh hồn tôi chết đuối. Tôi cũng không còn phải âm mưu làm một cuộc cách mạng dài vô hạn để nhuộm màu cờ vũ trụ bằng màu tóc em. Còn bao nhiêu đại lộ, công trường tôi không phải hạ hết biển đề tên phố mà viết lên: hỡi người yêu, tôi chờ đợi !

Tôi cũng không phải hỏi rừng, để rừng bảo hỏi cây. Cây khuyên hỏi lá. Lá bảo hỏi chim muông. Tôi nhìn quanh tôi những cánh quạ đen cười giễu cợt. Tôi không phải ước ao lên sơn lâm là một loài thảo khấu, cướp của khách vãng lai những bức thư tình đem lên núi cao đọc to cho giun dế nghe để chia nỗi niềm cô độc.

Tôi cũng không phải bỏ trốn – như sáng hôm nay – ra giữa trùng dương để làm một gã thủy thủ già lái tầu theo kim chỉ nam mà chỉ thấy toàn rượu ngọt.

Không nhớ là lúc nào, nhưng trong một lễ hội nào đó trong trường, chúng tôi ngồi quây quần bên bếp lửa. Tôi, Nguyễn Công Tâm và Hoàng Văn Trung ngồi gần nhau.

Như các bạn biết tôi đậu đại học năm 17 tuổi (học sớm một năm) và làm lớp trưởng, tất cả mọi người còn lại đều ít nhất qua hai lần thi, lần thi trước năm 1975 và lần thi năm 1976 nên đều lớn hơn tôi ít nhất ba tuổi. Tuy vậy chúng tôi chơi với nhau không phân biệt tuổi tác. Chẳng hạn có một lần Đặng Thị Dung mời chúng tôi có cả Tâm, cả Huyên đến nhà chơi, căn nhà nhỏ bên trong hẽm đường Trương Quốc Dung, Quận Phú Nhuận.

Trở lại buổi tối hôm đó, mọi người thức rất khuya. Ngẫu hứng thế nào, Hoàng văn Trung và Nguyễn Công Tâm đem thơ ra đọc. Đó là một bản trường ca, không biết do các anh sáng tác hay chép ở đâu ra nữa. Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thấy ai khác nhận mình  là tác giả của bài trường ca này. Trường ca kể về một mối tình như bao mối tình khác: yêu đương, chờ đợi và …tan vỡ. Sau gần 40 năm tôi chỉ còn nhớ có hai câu:

Mai sau em có qua cầu
cho tôi gửi lại nửa câu ân tình.

Rồi chuyện gì phải đến đã đến. Chúng tôi tốt nghiệp đại học. Tôi may mắn đựoc ở lại trường, mọi người vỡ tan tứ xứ. Trần Đức Huyên về dạy Trường Nguyễn Hữu Cầu, Hốc Môn. Nhưng do đã từng học quá giỏi ở ĐHSP, Huyên được thầy Trần Dự (giáo viên kỳ cựu của Trường Lê Hồng Phong) mời  về dạy học tại Lê Hồng Phong cho đến nay. Sau đó Trần Đức Huyên lập gia đình với Dung. Còn tôi ra Hà Nội học Cao học.

Nguyễn Công Tâm không biết đi đâu. Anh không được phân công ở TP Hồ Chí Minh, lưu lạc ở đâu đó một thời gian rồi về Sài gòn dạy học. Dạy đủ loại hệ đào tạo. Đã từng học quá xuất sắc ở ĐHSP không kém Trần Đức Huyên nhưng anh có vẻ không có gì ràng buộc và quả thật không có gì ràng buộc được anh. Mãi đến bây giờ anh vẫn chưa lập gia đình và cũng chưa chắc có nhà theo những gì anh nói với tôi trong một lần vô tình gặp nhau ở Tân Bình. Tôi thích phong cách nghệ sĩ của anh và cảm thông với anh về phong cách này. Nhưng bây giờ khi tuổi đã cao, mà vẫn phiệu bạt giữa nhân gian, tôi cũng chẳng biết phải nói sao. Gặp tôi anh cũng hỏi chuyện gia đình, không hề hỏi chuyện sự nghiệp, có lẽ là cái thứ mà anh chẳng mấy quan tâm. Riêng tôi, tôi vẫn mong sao anh có được một mái ấm dù dung dị, nhưng cũng hết sức cần thiết khi mà tuổi trẻ đã dần dần rời xa chúng ta.

Hôm nay vô tình đọc lại bài thơ gọi em cuả Nguyên Sa tôi chợt nghĩ, mình  phải viết một điều gì đó nằm trong một chuỗi bài viết về Once upon a time in Department of Mathematics và qua bài viết này cũng như Nguyễn Công Tâm ngày xưa, tôi muốn nhắn nhủ ai đó rằng:

“Tôi không còn nằm mơ ngồi câu cá bên bờ sông Ngân nước trong vời vợi suốt cả tháng bảy trời mưa và linh hồn tôi chết đuối. Tôi cũng không còn phải âm mưu làm một cuộc cách mạng dài vô hạn để nhuộm màu cờ vũ trụ bằng màu tóc em, còn bao nhiêu đại lộ, công trường tôi không phải hạ hết biển đề tên phố mà viết lên: hỡi người yêu, tôi chờ đợi !”

Sài gòn những ngày tháng tám năm 2014
Once upon a time in Department of Mathematics.