Vườn xưa

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Mà tóc mẹ già mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như  mặt trời mặt trăng cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em nhìn lên vòm cây gió thổi
Lá như môi thầm thì gọi anh về

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh đứng lặng nhìn giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Mà tóc mẹ già mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?
Tế Hanh

Bài viết này không bàn về thơ ca, dù rằng khi còn là SV ĐHSP TP HCM năm 1981 tôi rất thích bài thơ trên. Bài thơ nói về hai người mà vì những hoàn cảnh gần như không thể cứu vãn được, bắt buộc phải chia lià. Bài thơ buồn.Đọc lên ta cảm giác như cả hai người đều oán trách ai đó và tất nhiên cũng có những người nhẫn tâm đã gây ra hoàn cảnh đáng buồn nói trên.

Tôi có hai người bạn, đều là những người lớn tuổi hơn mình. Tôi cũng không biết đích xác hoàn cảnh của họ nên đưa lên đây cũng giống như một một chuyện hư cấu, cũng có thể có thật và cũng có thể là do trí tưởng tượng của tôi.

Anh TQC học tại Khoa Toán ĐHSP TP HCM. Chị TTDQ học ở Khoa Sinh. Hai người yêu nhau và tất nhiên sẽ tiến đến tới hôn nhân. Sau khi tốt nghiệp, anh C được ở lại Trường làm cán bộ giảng dạy (bây giờ gọi là giảng viên), chị Q tốt nghiệp không được ở lại TP HCM về nhận công tác tại Nha Trang. Thế mới là có chuyện để viết về điều này. Những người làm công tác tổ chức có thể rất dững dưng trước tình cảnh của họ và của nhiều người khác. Sau khi mỗi người mỗi ngã nhưng tình yêu thì không có gì thay đổi. Anh C trình bày với Chủ nhiệm Khoa , ý anh muốn về Nha Trang lập gia đình và   ở với người yêu của mình. Vì ai cũng biết rằng việc thuyên chuyển về SG là bất khả thi. Là một người từng trãi trong cuộc đời và quá hiểu biết cuộc sống, Chủ nhiệm Khoa kiên quyết không cho anh C rời nhiệm sở để về giảng dạy Trung học tại Nha Trang. Và tất nhiên chị Q cũng không thể nào xin về dạy tại TP HCM. Cuối cùng cho mọi suy tính, chị Q từ bỏ nghề dạy học để về SG và lập gia định với anh C. Ban đầu cuộc sống của hai người cũng khó khăn như bất cứ mọi người khác ai cũng khó khăn như thế. Nhưng chị DQ là một người phụ nữ đảm đang, sau nhiều thăng trầm trong cuộc đời, anh chị bây giờ đã là một trong những người hiếm hoi trở thành một gia đình cực kỳ giàu có, con cái thành danh và các cháu đều giỏi giang.

Tuy giàu có như vậy, họ vẫn rất gần gũi với bạn bè và vẫn thân thiết như xưa. Khi tôi còn làm Trưởng Khoa, anh C có một công việc giảng dạy ở An Giang. Trong một lần chơi thể thao, anh C bị trượt ngã gãy tay không thể đi dạy theo kế hoạch được, chị Q gọi điện thoại cho tôi xin phép cho anh C nghỉ dạy vài hôm. Qua điện thoại, tôi cảm nhận được sự khiêm tốn, thậm chí lễ phép của một người đàn bà giàu có khi trao đổi công việc với đồng nghiệp của chồng. Và tôi nghĩ, đó là hạnh phúc. Một hạnh phúc không dễ dàng có được. Và nó làm ta mỗi lần khi đọc lại bài thơ, cảm giác buồn bã vẫn len lén trong tim, nhưng khi nghĩ đến họ tôi bỗng vui lên và nghĩ rằng, cặp trai gái trong bài thơ biết đâu bây giờ đang hạnh phúc bên nhau, con đàn cháu đống và sống  một cuộc sống đức hạnh như họ từng học được khi còn ở dưới một mái trường.

Năm 1983 tôi ra Hà Nội học cao học. Khi ra đến Hà Nội mọi người có giới thiệu cho tôi biết vợ chồng chị Hạnh và anh Phong. Khi tôi mới ở lại trường chị Hạnh tốt nghiệp ĐHSP Hà Nội được phân công về Khoa Toán ĐHSP TP HCM, còn anh Phong về dạy tại Trường CĐ SP Hải Dương. Anh chị khi còn học thì chắc là đã nghĩ đến việc lập gia đình với nhau. Nhưng anh Phong thì không thể nào xin vào giảng dạy tại TP HCM được. Vì vậy chị Hạnh xin thôi việc ở Khoa Toán để về giảng dạy tại ĐHSP Hà Nội. Đến đây thì lại có vấn đề để nói, là anh Phong không thể xin về Hà Nội dạy học để lập gia đình với chị Hạnh và ngược lại chị Hạnh không thể nào xin về giảng dạy tại CĐSP Hải Dương được vì đơn giản là tổ chức người ta không phân công như thế. Cuối cùng tôi được biết chị Hạnh thôi không đi dạy học ở ĐHSP Hà Nội nữa nhưng anh Phong vẫn dạy tại Hải Dương. Và anh chị lập gia đình ở nhà của bố mẹ chị Hạnh, một căn nhà sang trọng trên đường quán Sứ Hà Nội. Theo nghề truyền thống của gia đình, chị Hạnh đan len và làm hàng xuất khẩu sang Liên Xô. Tôi học xong Thạc sĩ về Sài gòn cũng ít khi gặp lại chị Hạnh. Sau này tôi được biết anh chị Hạnh Phong vào Sài gòn sinh sống, công việc kinh doanh phát đạt và nhờ đó giàu có.

Khi tôi ở Hà Nội hay đến nhà chị Hạnh ở Quán sứ để chơi, anh chị rất vui vẻ hoà nhã. Một lần tôi gửi xe đạp ở Bưu Điện Hà Nội, bị mất thẻ giữ xe, người giữ xe không cho lấy xe, đòi hôm sau mới lấy được. Tôi đến nhà chị Hạnh, gặp anh Phong nói rõ tình cảnh trớ trêu của mình. Anh Phong vui vẻ nói với tôi chuyện chẳng có gì phải lo. Anh cùng tôi ra bờ Hồ, người giữ xe yêu cầu anh Phong muốn bảo lãnh thì phải xuất trình và để lại sổ Hộ Khẩu thì họ mới cho lấy xe ra. Anh Phong về lấy sổ Hộ Khẩu và tôi lấy được xe về nhà. Bây giờ sau nhiều chục năm không gặp anh Phong, tôi vẫn luôn nhớ chuyện ngày xưa và luôn cảm kích về người đàn ông nghĩa hiệp.

Nhưng tới đây thì tôi lại muốn nhắc rằng mục đích khi tôi viết bài này, không phải là bài thơ và cũng không phải là để kể lại chuyện của bạn bè mình mà mục đích chính lại là vì \LaTeX! Số là trong bài thơ có một đoạn nói về việc người con trai khi nhìn xuống giếng thấy:

Anh đứng lặng nhìn giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

tôi mới nghĩ ra lý do để giới thiệu cho các bạn một công cụ của \LaTeX dùng để lấy đối xứng một hình ảnh qua trục hoành hay qua một mặt phẳng nằm ngang mà không cần dùng đến công cụ đồ thị nào.

Trước hết các bạn download file reflectgraphics.sty đem về đặt tại thư mục chứa file TeX. Khi cần lấy đối xứng một hình nào đó qua mặt phẳng nằm ngang, chẳng hạn

 

các bạn thực hiện như sau:

khai báo

\usepackage{reflectgraphics}

sử dụng hình ở trên gọi tên là f,jpg

\reflectgraphics[distance=0,height=8cm]{f.jpg}

\documentclass[a4paper,12pt]{article}
\usepackage[utf8]{inputenc}
\usepackage[vietnam]{babel}
\usepackage{times}
\usepackage[utopia]{mathdesign}
\usepackage{amsmath}
\usepackage{reflectgraphics}
\usepackage[top=0cm,bottom=0cm,left=-1cm,right=0cm,paperwidth=8cm,paperheight=14cm]{geometry}
\begin{document}
\reflectgraphics[distance=0,height=8cm]{f.jpg}
\end{document}

biên dịch thành
reflectgraphics

hoặc làm việc với LaTeX online
https://www.writelatex.com/530370nkgrpw

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s