Anatole France

Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers dîners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent ; je vais vous dire ce que je vois quand je traverse le Luxembourg dans les premiers jours d’octobre, alors qu’il est un peu triste et plus beau que jamais ; car c’est le temps où les feuilles tombent une à une sur les blanches épaules des statues. Ce que je vois alors dans ce jardin, c’est un petit bonhomme qui, les mains dans les poches et sa gibecière au dos, s’en va au collège en sautillant comme un moineau.

Tôi sắp nói với em điều mà tôi nhắc lại hằng năm, khi bầu trời thu vần vũ, vào những bữa ăn đầu tiên dưới ánh đèn và khi lá vàng trên cây rung động; tôi sắp nói với em điều mà tôi thấy khi đi ngang qua vườn Luxembourg vào những ngày đầu tháng 10, ngôi vườn lúc đó hơi buồn và đẹp hơn bao giờ hết; bởi vì đó là lúc mà lá vàng rơi từng chiếc, từng chiếc một trên đôi vai trắng xóa của bức tượng. Điều mà tôi thấy trong ngôi vườn này, đó là một cậu bé, tay trong túi và cặp sách trên vai, đang tung tăng đến trường như một con chim se sẻ.

Đây là bài luyện dịch tiếng Pháp, sinh ngữ 2, tôi tự dịch lấy chung với nhiều bạn cùng lớp 11 Đạt Đức.

Lâm Trí Hưng đã chụp các tấm ảnh này cho tôi tại Vườn Luxembourg mùa đông năm 2007.


Bây giờ anh ấy đã ngủ yên ở Trúc Lâm Thiền Viện (Paris). Clip này tôi vô tình ghi lại hôm chúng tôi ghé thăm Thiền Viện vào một buổi xế chiều mùa đông:

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s